Thứ Sáu, ngày 18 tháng 3 năm 2016

VỚI CÂU NHÂN TÌNH

Vườn xưa ngõ trúc gió lòn
Mồng tơi làm dậu lối mòn chung hai
Nhà không cửa đóng then cài
Bát canh sẻ nửa hôm mai vui vầy...

Bây giờ kín cổng tường xây
Giàu sang ai có nhớ ngày xa xôi
Sao buồn đến thế người ôi?
Đồng tiền sắp đặt chỗ ngồi trước sau

Mình nghèo biết đứng ở đâu?
Đêm nằm thao thức với câu nhân tình!

Thứ Bảy, ngày 06 tháng 2 năm 2016

KÝ ỨC

Thời gian khắc khoải
Chảy hoài vào ta

Tháng năm mắc cạn
Dòng đời trôi xa

Nhớ người trồng hoa
Bạn cùng ong bướm

Thuyền ai cập bến
Cậy sóng hôn bờ

Lạc vào vườn thơ
Gặp trăng lơi lả

Ngồi lên bậc đá
Rêu phong thấm hồn

Rưng rưng ký ức
Ngược dòng xanh non

Thứ Bảy, ngày 10 tháng 10 năm 2015

ĐỜI

Chiều nay bạn đến chơi nhà
Bước chân đã nặng
Mắt nhòa khói bay
Trời chiều lợp mái tóc mây
Nụ cười sáng
Ánh những ngày còn xanh
Cùng về sau cuộc chiến tranh
Nhâm nhi
Say
Tỉnh
Ngọt lành xa xưa
Vui chi?
Trong những giấc mơ
Buồn chi?
Mấy chuyện vu vơ dưới trời
Vườn nhà hoa lá xinh tươi
Chim về ríu rít bên đời
Thêm Xuân

Thứ Bảy, ngày 19 tháng 9 năm 2015

LỐI CŨ

Ngọn cỏ gầy buộc gió
Hoa dại níu chân ai
Mà hương đêm thổn thức
Lối cũ đầm ban mai

Chủ Nhật, ngày 06 tháng 9 năm 2015

BẾN HẸN

Năm tháng ấy xa rồi
Còn mong chi nơi bến hẹn
Thời gian đi rồi đến
Như những kẻ vô tình

Em có về thăm lại dòng xanh
Thấy chân mình lấm lem bùn đất
Và nghe không?
Sau cơn lũ quét
Sông vẫn gào
Xa xót lòng sâu

Thứ Bảy, ngày 22 tháng 8 năm 2015

CÓ NHỮNG KHI

Có những khi
Cứ vẩn vơ điều chi không rõ
Lối ta về bỏ ngỏ
Bước chân người lạ quen.

Có những khi
Nhớ nhớ, quên quên
Bờ tre xanh nghiêng mái bên thềm
Ngõ vườn xưa tường cao kín cổng.

Có những khi
Như có như không
Nghe lòng mình trống trải mông lung
Khúc đồng dao lỗi nhịp.

Có những khi
Buồn vui bất chợt
Một sáng mai hoa tuyết
Đậu vào nhành rất xuân.

Có những khi tưởng gần
Chỉ  trong tầm tay với
Mỗi  bước chân lần tới
Lại dài hơn tháng năm.

Thứ Năm, ngày 06 tháng 3 năm 2014

THỜI GIAN

 Tặng người vợ liệt sĩ
       Tháng năm một thoáng trôi vèo
Rưng rưng ngày cũ trông theo dặm ngàn

     Chuông chùa nhỏ giọt chan chan
Chị ngồi vá lại thời gian đã nhàu

     Kim luồn qua vết thương đau
Chỉ khâu rách nát vào sâu nỗi đời

     Lắng trong tiếng mỏ bời bời
Nghe lời tâm sự đã rơi loang chiều

   Vai gầy bóng chiếc liêu xiêu
Sớm hôm tựa cửa mái lều bờ tre

          Tiễn anh ra trận ngày hè
Người đi trăng gió, người về trông theo