Thứ Sáu, 4 tháng 8, 2017

VỀ QUÊ

Phố thị nơi làng quê
Rộn ràng nông thôn mới 
Đưa đón bạn đi về
Đường bê tông dẫn lối

Nhà xưa mình lui tới
Đi qua dậu mồng tơi
Bát canh còn ngọt vị
Mà người đâu xa rồi

Quán hàng bên ngõ xóm
Tiếng mời chào quen thân
Lai rai vài ly rượu
Chuyện năm xa tháng gần

Ra đồng đang mùa gặt
Ngọn gió lành xôn xao
Gọi về miền ký ức
Vòi hái cong bề nào?

Cầm tay tôi bạn nói
"Bước chân neo dặm đường
"Mai xa rồi lại nhớ
"Hẹn ngày về quê hương

Thứ Năm, 3 tháng 8, 2017

TÌNH QUÊ

Quê tôi ở bên sông Rào Cái
Mái nghèo
Nương tựa bờ tre
Mỏng manh cỏ lác
Con đê xác gầy
Bên sông
Xanh một rừng cây
Vươn cành đước
Níu giữ ngày bình yên
Tôi lớn lên
Với con coòng con cáy
Bên cây đước cây bần

Rồi chiến tranh
Mấy năm bom rơi đạn nổ
Những con tàu vào ra tránh trú
Đêm theo dòng Rào Cái ngược xuôi
Chiến trường xa
Tàu rời bến ra khơi

Chúng tôi đi từ  đó
Mang tình quê xóm nhỏ
Mái nhà tranh, dáng mẹ, con đê...
Tháng năm xa khắc khoải nhớ về

Thứ Bảy, 6 tháng 2, 2016

KÝ ỨC

Thời gian khắc khoải
Chảy hoài vào ta

Tháng năm mắc cạn
Dòng đời trôi xa

Nhớ người trồng hoa
Bạn cùng ong bướm

Thuyền ai cập bến
Cậy sóng hôn bờ

Lạc vào vườn thơ
Gặp trăng lơi lả

Ngồi lên bậc đá
Rêu phong thấm hồn

Rưng rưng ký ức
Ngược dòng xanh non

Thứ Tư, 3 tháng 2, 2016

VỚI CÂU NHÂN TÌNH

Vườn xưa ngõ trúc gió lòn
Mồng tơi làm dậu lối mòn chung hai
Nhà không cửa đóng then cài
Bát canh sẻ nửa hôm mai vui vầy...

Bây giờ kín cổng tường xây
Giàu sang ai có nhớ ngày xa xôi
Sao buồn đến thế người ôi?
Đồng tiền sắp đặt chỗ ngồi trước sau

Mình nghèo biết đứng ở đâu?
Đêm nằm thao thức với câu nhân tình!

Thứ Bảy, 19 tháng 9, 2015

LỐI CŨ

Ngọn cỏ gầy buộc gió
Hoa dại níu chân ai
Mà hương đêm thổn thức
Lối cũ đầm ban mai

Thứ Bảy, 22 tháng 8, 2015

CÓ NHỮNG KHI

Có những khi
Cứ vẩn vơ điều chi không rõ
Lối ta về bỏ ngỏ
Bước chân người lạ quen.

Có những khi
Nhớ nhớ, quên quên
Bờ tre xanh nghiêng mái bên thềm
Ngõ vườn xưa tường cao kín cổng.

Có những khi
Như có như không
Nghe lòng mình trống trải mông lung
Khúc đồng dao lỗi nhịp.

Có những khi
Buồn vui bất chợt
Một sáng mai hoa tuyết
Đậu vào nhành rất xuân.

Có những khi tưởng gần
Chỉ  trong tầm tay với
Mỗi  bước chân lần tới
Lại dài hơn tháng năm.

Thứ Năm, 6 tháng 3, 2014

THỜI GIAN

 Tặng người vợ liệt sĩ
       Tháng năm một thoáng trôi vèo
Rưng rưng ngày cũ trông theo dặm ngàn

     Chuông chùa nhỏ giọt chan chan
Chị ngồi vá lại thời gian đã nhàu

     Kim luồn qua vết thương đau
Chỉ khâu rách nát vào sâu nỗi đời

     Lắng trong tiếng mỏ bời bời
Nghe lời tâm sự đã rơi loang chiều

   Vai gầy bóng chiếc liêu xiêu
Sớm hôm tựa cửa mái lều bờ tre

          Tiễn anh ra trận ngày hè
Người đi trăng gió, người về trông theo