Thứ Tư, 3 tháng 2, 2016

VỚI CÂU NHÂN TÌNH

Vườn xưa ngõ trúc gió lòn
Mồng tơi làm dậu lối mòn chung hai
Nhà không cửa đóng then cài
Bát canh sẻ nửa hôm mai vui vầy...

Bây giờ kín cổng tường xây
Giàu sang ai có nhớ ngày xa xôi
Sao buồn đến thế người ôi?
Đồng tiền sắp đặt chỗ ngồi trước sau

Mình nghèo biết đứng ở đâu?
Đêm nằm thao thức với câu nhân tình!

6 nhận xét:

  1. Sang thăm anh, đọc bài thơ thấm đượm những suy tư về nhân tình thế thái. Đúng là cái thời "nhà không cửa đóng then cài/ bát cơm sẻ nửa" đã qua rồi, thay vào đó là đời sống tiện nghi đầy đủ hơn, nhưng mà sao vẫn cứ thấy tiếc cái thời xa xưa ấy!
    Chúc anh luôn vui khỏe và có thêm nhiều thơ chia sẻ nhé!

    Trả lờiXóa
  2. Bài thơ trữ tình , chúc bạn luôn giàu cảm hứng ...

    Trả lờiXóa
  3. phận nghèo thì đứng đằng sau
    quay đầu trở lại ai nào hơn ta.

    Trả lờiXóa